Old school Swatch Watches
Đườngvào tim em như một hàm số. Uốn vòng vèo như một hàm sin. Anh tìm em ở tọa độ trái tim Mở khoảng nghiệm có tình em trong đó. Ôi mắt em là phương trình để ngỏ Hàng mi mịn màng mở một góc alpha Trái tim em là định lý Bunhia Bờ môi em là đồ thị hàm Cos. Xin em đừng bảo anh là thằng ngốc Đêmsinh nhật em anh tặng trái tròn xoay Vàđêm Noel hình chóp cụt trên tay Anh dâng em cả con tim thổn thức. Mãi mãi em ơi phương trình mẫu mực Em lànghiệm đúng và duy nhất của đời anh. Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu, Đã vội vàng biện luận thế thôi sao? Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào Giả thiết đó muôn đời không thay đổi! Càng phân tích, tim anh càng nhứcnhói! Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?... Anh yêu em bằng định lý chân thành, Và tình anh đã tiến về vô cực! Em khảo sát tình anh trên số thực, Thì anh dùng số phức để chứng minh! Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình Anh vững tin, xin em đừng giới hạn! Hai con tim chúng mình không đồng dạng, Hay vì em đã tối giản tình anh? Dù hy vọng là ẩn số mong manh, Thì hệ quả tình anh… không hối hận! Anh đang đi trên con đường tiệm cận, Của đời em trên mặt phẳng tình yêu, Không tiếp điểm, mặc kệ, anh vẫn yêu! Khái niệm đó thầm mong em sẽ hiểu!... Chỉ xin em một tình yêu cực tiểu, Anh mãi yêu bằng "quy tắc" bình phương. Lòng thầm mong tình em cũng tương đương, Dẫu đôi ta – Hai con đường phân biệt! Tuy vô nghiệm anh vẫn yêu mãnh liệt, Đường tình yêu dù biết vẫn song song! Không“điểm chung” cõi lòng anh vẫn mong Sẽ “giao nhau” trong khoảng không nào đó! Trong quỹ tích tình em, anh không có Nhưng vẫn yêu để chứng tỏ tình mình. Đólà điều mà anh phải chứng minh, Ômấp mãi hằng số tình… tuyệt vọng!!!... Không có em đời anh là tập rỗng, Thiếu vắng em như “mẫu số bằng không”! Luôn tồn tại một niềm tin vô vọng, Bởi yêu ngoài miền xác định tình em! Đêm rồi đêm như giai thừa nỗi nhớ, Hướng tình anh vào trung điểm tim em Lònghằng mong sẽ tìm ra tọa độ, Anh sẽ làm tiếp tuyến… của đời em!... Đường vào tim em sao quá là rắc rối Đồ thịhàm số nào cũng chẳng vẽ nổi đường đi Dài vôtận như một số pi Dù cố mấy anh vẫn không đi hết! Phút em nhìn anh là phép chia khônghết, Số dư dài vương vấn mãi tim anh Emcứ tạo hai đường thẳng song song Đểanh muốn gần phải bẻ cong định lí! Em cứ lặng im ,không nói ra ý nghĩ Rằng anh trong em chỉ bằng Cos 90o (=0) Tỉ lệ thời gian túi tiền anh hết hơi và tình phí đã qua dương củ lạc ( dương vô cùng) Rồi một ngày kia mắt anh tròn xoe như đường tròn lượng giác Khi bất ngờ một bài toán bậc 2 Cứ lầm tưởng rằng nghiệm duy nhất với ai Thật kinh hoàng phương trình vô nghiệm Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện Ánhmắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong Lòng xôn xao cho Quĩ Ðạo đi vòng Hồntôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực Như thật thà Cân Xứng nơi con tim Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến Tôihiện hình, trong ba Góc Bù Nhau Em vì ai mà Phụ để tôi sầu Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng Emlại tìm Hình Thông Số Bình Phương Ðến NộiTâm, tôi dừng chốn đau thương Buồnman mát, em đùa trên Ngoại Tiếp Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp Emlạc vào một Quĩ Tích cuồng quay Tôiđứng đó, Khoảng Cách không đổi thay Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện Anh ngõ ý xin em đừng phản ứng Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim Anh yêu em như acid yêu kiềm Nếu hóa trị hai ta cùng tương đối Anh biết em trong phương trình hoá học, Và quen em khi phản ứng cân bằng. Từ phương trình oxi hoá Mangan, Tình haiđứa hoà trong dung dịch. Em chuẩn độ tình anh bằng acid Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim Điểm dừng khi tình anh thay đổi Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi Em là oxy rỉ sét đời anh Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy Bởihóa học biến đổi khôn lường Tình trong em còn mãi vấn vương... Dẫucó lúc em thay đổi nhanh như PỨ trung hòa Dẫu có lúc đầu em nóng như PỨ nhiệt tỏa Vànhững khi bản thân em như nước gặp axit đặc Là những lúc anh như tra tấn bởi bazơ Tai anh lúc này như có TNT một mớ Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên... Má anh đây đỏ như pp gặp xút Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên... Nhưng anh vẫn yêu: Mặn mà như muối Natri Clorua Bền chặt như muối Bari Sunfat Dễ bùng cháy như Kali clorat Rất ngọt ngào như đường Saccaroz Lấplánh như những viên kim cương hột Nồngnàn như oxi với hidro...." Cómột thời ai say mê học hoá A. cộng B. là phản ứng trung hoà <Axit> Mcộng N là phản ứng cháy nổ Tái hợp thành Valentine đầy hoa Xúc tác Noel, ta sẽ thấy quà Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ Nếu môi truờng ta đặt trong sở thú A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan <ASKT> Rồi một hôm ai hí hoáy lên bàn Đố ai đó một phương trình vô định Để người ta cứ ngồi hoài, bướng bỉnh Tính toán nào e giảm lại e tăng Đường tim ai xâu phản ứng lằng ngoằng Đủeste, polime, axit Rượu, xeton, phenol, andehyt Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm chiêu Có một thời học hoá để mà yêu Có một thời học trò để mà nhớ Cãi, giận nhau, nhức đầu quá xá cỡ Để cuối cùng vẫn trùng hợp, trùng ngưng.